BÀI HỌC CUỘC SỐNG TỪ CESAR DACOL JR

Đây là loạt video hướng dẫn Zbrush cơ bản (5 videos tổng cộng) thực hiện bởi Cesar Dacol Jr. Điểm đặc biệt của loạt video này là Cesar không chỉ hướng dẫn sử dụng các công cụ trong Zbrush mà ông còn dành những lời khuyên tuyệt vời ở đầu mỗi video. Và bài này Trường cũng sẽ chỉ dịch những phần mở đầu này, vì theo Tr chúng còn quan trọng hơn nhiều so với những nút bấm, phím tắt hay bất cứ thủ thuật phần mềm nào. (Bạn có thể xem video hướng dẫn Zbrush cơ bản tiếng Việt do anh Sil hay bác Nguyễn Khắc Diệu thực hiện).

Video 1:

Tạm dịch:

Xin chào, tôi là Cesar Dacol Jr., chào mừng các bạn đến với “Từ đất sét đến Zbrush”, nếu bạn có theo dõi tôi trong tháng rồi thì chắc bạn sẽ quen với cụm từ “đất sét”. Tôi đã dành trọn cả tháng, và mỗi ngày trong tháng tôi nặn một con quái vật mới, và tôi gọi đó là “tháng quái vật”. Nếu bạn chưa xem chúng, bạn có thể đến kênh Youtube của tôi và xem cả quá trình từ lúc dựng lõi thép cho đến khi hoàn thiện.[…].

Tôi nghĩ điều khác biệt trong những video tôi sắp làm này chính là ở … “triết lý” mà tôi đã áp dụng. Nói cho rõ ràng hơn, tôi là một người rất lạc quan và tôi rất tin vào tinh thần cầu tiến, tinh thần phấn đầu và sẵn sàng đấu tranh. Tôi không tin mọi chuyện xảy ra chỉ vì nó phải xảy ra như thế. Bất cứ điều gì tôi đạt được trong đời, tôi đều tự mình dấn thân và mở ra những cánh cửa đó. Đó gần như là một phần con người tôi, nên khi dạy, tôi luôn dạy cho sinh viên của mình lối suy nghĩ tương tự. […].

Hôm nay tôi sẽ nói với bạn điều rất quan trọng với tôi, vì sao nó quan trọng? Bởi vì khi tôi còn trẻ, tôi đã nghĩ là mình rất kì lạ, khác thường, và … bạn biết đấy, tôi có một giai đoạn khó khăn với điều đó. Tại sao tôi có giai đoạn khó khăn đó? Đó là một bí mật lớn, tôi gọi nó là “bí mật lớn” bởi vì … tôi đã lớn lên, tóc bạc đi, kinh nghiệm nhiều hơn, tôi tiếp xúc nhiều hơn, tôi thậm chí đã tiếp xúc với cả những người “đỉnh” của “đỉnh”. Tôi đã tới gặp họ và hỏi họ, … bạn biết đấy, tôi đã không phải như người bạn đang thấy, tôi đã không ngại gì cả. Và tôi đã kinh ngạc bởi những phản hồi mà tôi có được. Vậy “bí mật lớn” là gì? Tất cả chúng ta đều bất an. Tất cả chúng ta! Dù bạn có là chuyên gia hay là ngưới mới bắt đầu. Tất cả chúng ta đều có điều phải lo lắng. Tôi không nói về các vấn đề của các triết gia như “lí tưởng”, thuyết này thuyết nọ. Tôi nói về một điều rất cơ bản, bất an về việc không được chấp nhận, sự bác bỏ từ phía mọi người. Sự bất an sẽ quyết định giữa việc làm hay không làm điều gì đó. Nhưng có một bài hát rất hay về điều này, nếu bạn chọn không chọn gì cả, thì bạn cũng đã chọn rồi. Riêng tôi thì tôi cứ chọn và làm. CHỌN VÀ LÀM. Bạn sẽ ngạc nhiên về việc mình tiến bộ bao nhiêu qua năm tháng nếu cứ “chọn và làm” như vậy.

Hãy nói thêm một chút về “bất an”, và việc nó tồn tại trong đời của bạn. Bất an có thể nằm ở việc trì hoãn, việc bạn không tiến bộ, nó cũng có thể là sự “nhu nhược”, bạn không muốn cho mọi người xem việc mình làm, hay bạn nghĩ mình không đủ tài năng để làm vị trí đó. Bao nhiêu lần bạn nghe ai đó nói câu như “tôi không nghĩ là mình kiếm được việc làm, mà may mắn sao đó tôi có được”. Hãy nói riêng về điêu khắc hay vẽ hay sáng tạo. Chúng ta là người đã trưởng thành đúng không? Vậy hãy nghĩ lại thời ta còn là đứa trẻ. Hãy tưởng tượng bạn đang bò quanh nhà, ba mẹ bạn đang ngồi trên ghế, và bạn đứng dậy, bạn bước bước đầu tiên, bạn vấp và ngã. Ba mẹ bạn sẽ làm gì? Họ sẽ khuyến khích và động viên bạn: “Cố lên nào! Con có thể làm được! Đứng dậy nào! Đứng dậy nào. Con làm được mà…”. Và bạn đứng dây, bạn bước bước nữa và bạn lại ngã. Ba mẹ bạn có dừng động viên bạn không? Họ có nói: “Ồ! Nhóc, sao mày ngu thế, mày thậm chí còn không đi được. Mày sẽ không bao giờ đi được.”. Tất nhiên là không rồi. TẤT NHIÊN LÀ KHÔNG. Sự thực là họ không bao giờ ngừng động viên bạn cho đến khi nào bạn đi được. Bạn đã hiểu được ý tôi chưa? Tại sao khi ta đã trưởng thành, ta thử điều gì đó lần đầu tiên. Ta liền dòm ngó xung quanh, rất nhanh, đảm bảo rằng không ai thấy ta đã thất bại. Nếu không ai thấy? Ta sẽ thử thêm một lần nữa. Nhưng phần lớn các trường hợp, nếu ai đó thấy ta thất bại, mọi thứ đã kết thúc. Ta sẽ không bao giờ thử điều đó lần nào nữa.

Bây giờ, làm sao ta có thể đối đầu với thất bại đó? 9 trên 10 lần, ta sẽ đỗ thừa. Cho cái gì? Ta đỗ thừa phần mềm,… ta đỗ thừa bất cứ điều gì chỉ vì ta thất bại. Tôi sẽ nói cho bạn vài điều về thất bại. Và điều này dành cho bạn, ừm, chính bạn đó. Thất bại là điều bạn nên làm! Đúng vậy, bạn đã nghe đúng. Thất bại chính là điều bạn cần mong chờ. Bời vì thất bại là học tập. Nếu bạn không làm sai, bạn không biết điều gì không nên làm. Bạn có hiểu không? Thất bại đối với những người thành công nhất … lấy bóng chày làm ví dụ, những cầu thủ đã trở thành huyền thoại, họ thất bại hơn 70%. Họ chỉ thành công khoảng 30%. Đó là một mớ thất bại. Vì vậy, bạn phải hiểu điều quan trọng này. Khi bạn lớn lên, đâu đó trong quãng thời gian đó, bạn học được là, thất bại là điều tồi tệ. Thậm chí còn tệ hơn, ta bị ngăn cấm trí tưởng tượng. Hãy nhớ lại thời đi học, bạn được dạy điều gì? Nghiêm chỉnh, tập trung, ngưng ngay mơ mộng, “vẽ gì ở đó vậy nhóc? Đưa đây ngay”. Từ ngày học đầu tiên, khi bạn bước vào hệ thống giáo dục, bạn được day cách cư xử, cách xếp hàng, và cách để trở thành … một con rô bốt. Có một sự mĩa mai cho điều này. Khi bạn trở thành người lớn, và bạn gia nhập vào hệ thống làm việc, họ sẽ có những buổi họp mặt cực hoành tráng. Họ trả tiền cho chuyên gia nào đó. Hàng ngàn đô la! Để dạy bạn cách suy nghĩ một cách đột phá. Hãy để tôi nói thẳng ra. Khi tôi còn nhỏ, bạn dạy tôi cách đứng vào hàng ngủ và không được tưởng tượng và rồi khi tôi lớn lên, bạn muốn dạy lại tôi làm thế nào để có được trí tướng tượng. Lạ không? Quá nực cười đúng không?

[…] Nghe hơi kì lạ nhưng lý do tôi làm những điều này… tôi đã dạy hơn 10 năm. Khi tôi mới bắt đầu dạy, tôi không muốn đi dạy, tôi không nghĩ nó dành cho tôi. Vợ tôi đã động viên tôi: “Anh phải làm điều này!”. Cô ấy luôn kiên trì động viên tôi, cô ấy luôn nói và gửi email cho tôi, và điều này kéo dài gần 1 năm rưỡi để thuyết phục tôi thực hiện các giáo trình dạy học. 1 năm rưỡi, và cuối cùng tôi đã làm. Một phép màu gì đó đã xảy ra. Sự tương tác của tôi với mọi người, với sinh viên trở thành điều gì đó rất đặc biệt. Tôi nhận ra 2 điều. Đầu tiên, khi tôi dạy điều gì đó tôi đã học được, một phần nào đó của tôi tiếp tục với người đó. Và tới phiên họ dạy lại người khác. Và đó là điều tuyệt vời! Và thậm chí còn tốt đẹp hơn cả điều đó. Một số người sau 4 năm, 5 năm, từ con số 0, họ trở thành người đứng đầu. Cảm giác đó rất dễ nghiện. Vì sao? Vì tôi tạo ra sự liên kết, tôi không chỉ dạy ai đó điều gì đó mà tôi cảm kích việc họ đã đầu tư cho tôi để tôi dạy họ, và tôi đã dành thời gian để đầu tư lại cho họ. Tôi hi vọng bạn hiểu được điều đó, vì thực ra ngay bây giờ tôi đang nói chuyện với chiếc camera, vì vậy tôi có gắng thành thực nhất có thể. Tôi quan tâm đến bạn. Thành công của bạn, dù bạn có làm điều gì cho chính đời bạn, chính là thành công của tôi. Thất bại của bạn là thất bại của tôi. […]

Về Zbrush. Ngoài đó, có cả một thế giới rất nhiều người … không học được Zbrush. Hoặc thậm chí là họ đã thử nó, và nói: “Zbrush không thể nào dùng để làm việc, quá phức tạp, điều này, điều nọ, …”. Họ có cả một danh sách dài thật dài những bào chữa cho việc không nên dùng Zbrush. Thực tế của điều này nằm ở: sự mất phương hướng. Để tôi nói cho bạn vài điều về sự mất phương hướng. Mất phương hướng chính là chìa khóa để học tập. Đúng không? Khi bạn mất phương hướng, nghĩa là trí não của bạn không có câu trả lời. Nó không biết. Nó đang ở trang thái “vắng mặt thông tin”. Gần như là, … khi trí não bạn mất phương hướng, nó đang tự chuẩn bị để ghi nhận thêm thông tin mới, để kết nối với câu trả lời. Khi tôi cảm thấy mất phương hướng, tôi cảm thấy hứng thú, vì tôi biết điều gì đó mới mẽ sẽ xảy ra, tôi sẽ học được điều mới. Vì vậy khi bạn đang mất phương hướng, bạn đang cố gắng hiểu điều gì đang diễn ra, bạn đang biến đổi chính mình. Bạn có hiểu biến đổi là gì không? Nó giống như khi bạn đang tập trong phòng tập tạ, bạn nhấc tạ, bạn đang biến đổi cơ thể mình, đúng không? Não ta cũng như vậy, nếu bạn đưa vào mớ phế thải, bạn sẽ nhận được phế thải, nếu bạn cho vào món ngon lành, bạn sẽ nhận được món ngon lành. […]

Bạn không cần một cái máy hoành tráng để chạy Zbrush, nhìn này, tôi đang dùng Lenovo. Bạn không biết Lenovo? Tôi cũng đã không biết. Tôi đã có một cái máy siêu khủng giá 3500$, nó có mọi thứ ngon lành. Lúc đó tôi đang ở Úc, và điều tôi nhận ra là, nó là một cái đảo, mọi thứ đều gấp đôi giá ở đấy. Nếu tôi muốn một chiếc máy tương tự cái tôi đang có tôi cần tốn khoảng 7000$, … tôi không thể làm vậy. Thế là tôi lên mạng, và tìm tôi thấy một người bán lại chiếc máy tính này. Tôi thậm chí còn chưa từng nghe tên cái máy này trước đây. Nhưng tôi cần nó, cần nó ngay bây giờ. Tôi đã mua nó, hàng second-hand (sài rồi). Và tôi đã dùng nó 2 năm nay, một cái máy tuyệt vời nhất tôi từng có dù nó không có gì phức tạp, chỉ là một cái hộp đơn giản. Đó là một bài học lớn đối với tôi, cái gì giá cao chưa hẳn nó đã tốt. Bây giờ hãy bước vào Zbrush.

Bài học Zbrush bắt đầu từ: 15’20s

Video 2

Hôm qua chúng ta đã nói về “bí mật lớn”. Hôm nay chúng ta nói về “nhận thức rõ ràng”. Nhận thức rõ ràng là gì? Nhận thức rõ ràng không có gì khác hơn là: phân biệt giữa cái bạn MUỐN và cái bạn CẦN. Vì trong thực tế đời sống, khi ta thấy điều gì đó bóng bẩy đẹp đẽ, ta muốn có nó. Phải không nào? “Nếu mình không có nó mình sẽ chết mất!”. Và bạn có nó. Bạn chơi với món hàng mới mẽ đó trong … 1 tuần và rồi nó … bị lãng quên. Đã bao nhiêu lần trong đời, bạn: “… không có nó mình chết mất”? Bạn đã không có nó, và bạn cũng không chết, bạn vẫn ngồi đây.

Tất cả những điều ấy chính là một sự liên kết. Bạn quá “lún” sâu vào nó (“… không có thì mình chết mất”)… Bạn đặt sự mong đợi quá lớn vào món hàng đó, lớn đến nỗi đến khi bạn có được nó, bạn cũng không ngừng mong đợi, dù là hàng triệu năm. Sự mong đợi đó chính là sự khác biệt giữa MUỐN và CẦN. Muốn và cần là 2 điều hoàn toàn khác nhau.

Ta cần không khí, ta cần nước. Ta không muốn nước, vì chính cơ thể chúng ta sẽ cho ta biết lúc nào ta cần nước bằng sự khát nước. Cơ thể sẽ mất nước nếu ta không uống nước. Bạn hiểu được không? Tại sao người nghệ sĩ cần hiểu điều quan trọng này? Bởi vì sự liên kết này, nếu nó vượt ra khỏi sự cân bằng của nó, nó sẽ làm đảo lộn đời bạn.

Ví dụ, “bạn cần tiền” là 1, còn “bạn muốn tiền” lại là 1 điều hoàn toàn khác. Vào một thời điểm nào đó, ai đó sẽ hỏi bạn: ” Bạn muốn kiếm bao nhiêu tiền?”. Họ không hỏi “Bạn cần bao nhiêu tiền?” mà là “Bạn muốn bao nhiêu tiền?”. Đây là những nhân tố quan trọng ta cần làm rõ, và từ đó ta mới có cuộc sống trọn vẹn và làm việc chuyên nghiệp được. Tôi hi vọng là bạn nghe tôi, vì nó rất quan trọng. Tôi không thể kể hết cho bạn bao nhiêu việc làm tôi đã từng làm và rời bỏ trong suốt … 28 năm qua. Chỉ vì tôi đã mất đi sự thăng bằng do không hiểu được điều này.

Tất cả dồn lại vào 1 điều duy nhất: sự hài lòng. Sự hài lòng. Tất cả, tất cả những MUỐN và CẦN hay bất cứ điều gì khác đều đi đến một thứ: sự hài lòng, cảm thấy mãn nguyện. Sự hài lòng là gì? Mỗi người có câu trả lời riêng. Sự hài lòng đối với tôi là điều này, sự hài lòng đối với bạn là điều khác. Điều bạn cần làm rõ trong đời bạn chính là: sự hài lòng đối với bạn là gì? Sự hài lòng của bạn là kiếm 150.000$ mỗi năm? Chắc chắn rồi, nó có thể làm hài lòng rất nhiều người. Hay sự hài lòng đối với bạn là có đủ khoảng trống để “thở” mỗi ngày? Biết được bạn có cơ hội để thành công? Điều đó cũng thõa mãn rất nhiều người…

Vì vậy, nhận thức, phân biệt rõ ràng giữa điều ta cần và điều ta muốn và cuối cùng biết được phần thưởng/ điều làm ta hài lòng, mãn nguyện sẽ dẫn ta đến thành công. Hoặc thất bại. Bởi vì nếu tham vọng của ta vượt quá xa khỏi sự cân bằng, CẦN và MUỐN quá sức chênh lệch, ta sẽ không bao giờ hạnh phúc. Tại sao vậy? Bởi vì… giả sử bạn kiếm 5$ ngày hôm nay, may mắn sao đó, bạn kiếm được 50$ vào năm sau. Có thể lúc đầu bạn chỉ có 5$ và chỉ ước kiếm được 10$, nhưng rồi bạn kiếm được 50$, thì tôi đảm bảo rằng bạn sẽ tiếp tục thay đổi con số đó. 50$ của bạn lúc này sẽ trở thành 500$. Bạn hiểu được không? Ta không bao giờ hạnh phúc, vì điều ta cần và muốn đã mất sự cân bằng, và sự hài lòng sẽ không bao giờ có được. Vì vậy, điều quan trọng là ta phải nhận thức rõ ràng, để biết được mình đang đi về đâu. Và con đường nghề nghiệp cũng sẽ trở thành con đường hạnh phúc. Vì sao? Vì tất cả đều là những con đường. Tôi đã gặp biết bao nhiêu người ở đỉnh cao sự nghiệp, không ai có thể so sánh được, họ có cả giải Oscar, có hàng ngàn người yêu mến họ, ngưỡng mộ họ, …

Chung quy lại: Tập trung – Nhận thức rõ ràng – Hiểu được điều bạn muốn đạt được. Đạt mục tiêu đó! Nhận lấy sự hài lòng đó! Sau đó, bước tiếp bước nữa. “Xem này! Quá tuyệt vời, tôi đã đạt được điều tôi muốn. Tiếp theo sẽ là gì đây?”. Bằng cách đó, từng bước trên chặng đường đời của bạn sẽ trọn vẹn và hướng bạn đi đến đỉnh cao mà bạn muốn đạt được trong đời.

Hãy để tôi để các điều trên sang một bên… Không có điều gì trên thế giới này tuyệt vời hơn giúp đỡ người khác. Không có điều gì cả. Tôi khó khắn lắm mới học được điều này … tôi không sao diễn tả hết được … Thật vậy, giúp đỡ người khác là quà tặng lớn nhất mà bạn đạt được. Hãy nhớ là, nếu bạn là một trong những người đang ở vị thế có thể ảnh hưởng đến người khác, hãy giúp họ, mở rộng vòng tay, mang họ theo. Không có gì đáng hài lòng hơn thế. Nếu bạn đang trên đường đi lên, hãy nhớ là thang máy của sự thành công đi hai chiều. Những người mà bạn vượt qua trên đường đi lên, có những người đang trên đường đi xuống. Và những người trên đường đi xuống đó có thể là những người vừa mới giúp đỡ bạn.

Tổng kết: nhận thức rõ ràng – giúp đỡ người khác và hãy bắt đầu làm mọi thứ rõ ràng hơn trong Zbrush.

Bài hướng dẫn Zbrush bắt đầu từ 9’42s

Video 3

Hôm qua chúng ta nói về “nhận thức rõ ràng”, hôm nay ta sẽ nói về một vấn đề đi tay trong tay với nó: tập trung và quyết tâm. Hãy nghĩ về chiếc máy chụp ảnh, điều gì sẽ xảy ra nếu nó bị lệch tiêu điểm? Nó sẽ bị mờ (out of focus). Vì vậy, để làm cho điều gì rõ ràng hơn, ta phải tập trung. Sau khi đã tập trung và nhận thức rõ ràng, ta phải quyết tâm bởi vì nó sẽ đưa ta đến thành công.

Có cả hàng tá người trong thế giới này sẽ nói với bạn: bạn ngu, bạn đần, không nên làm cái này, đừng tốn tiền vô nó, đừng làm cái nọ, đừng làm cái kia, … Có hàng đống người luôn luôn sẵn sàng, khoái chí khi nói ra ý kiến của họ vì sao bạn sẽ không thành công, dù ước mơ của bạn là gì đi nữa. Nếu bạn TẬP TRUNG vào những điều đó, họ đã đúng. Bạn đừng nên bắt đầu cái gì cả. Nếu những điều họ nói là tâm điểm của bạn, bạn nên từ bỏ ngay bây giờ, tôi nói nghiêm túc đấy. Bạn không cần quan tâm đến tôi nữa, tắt video này ngay. Nếu bạn tin họ hơn bạn tin vào chính mình thì còn ý nghĩa gì nữa? Chỉ có một người trên thế giới này có thể dừng chân bạn chính là BẠN. Chính bạn! Trừ khi bạn sắp chết đi thì bạn vẫn còn quãng thời gian dài phía trước dành cho bạn. Bạn chính là kẻ thù lớn nhất của chính mình.

Những gì người khác nói chẳng nghĩa lý gì cả, những gì người khác làm chẳng là gì cả. Nếu bạn muốn đạt được điều gì đó, bạn sẽ đạt được nó. Nếu cánh cửa đó bị đóng lại mà bạn vẫn tiếp tục gõ cửa thì cuối cùng bạn vẫn sẽ đi qua được nó. Tất nhiên, sẽ có những trở ngại quá lớn, thì bạn tốt nhất nên đi vòng qua nó, đừng đối diện trực tiếp với nó. Cần ví dụ? Chuyến bay của bạn từ Tokyo đến Toronto, giữa chuyến bay thì có một cơn bão cực lớn xuất hiện phía trước, bạn sẽ đi qua nó? Nếu bạn khôn khéo, bạn sẽ không. Bạn có thể bay cao hơn nó, nếu bạn làm được, nếu bạn không làm được, bạn đi vòng qua nó. Kết quả vẫn như nhau chừng nào bạn còn tập trung và quyết tâm, đúng không nào? Người phi công tập trung kiên định vào Toronto, anh ấy vẫn sẽ đến Toronto dù phải đi vòng qua cơn bão.

Vì vậy, bạn phải có sự tập trung và quyết tâm. Ba tôi thường nói có 2 loại người trên thế giới, loại mơ mộng và loại hành động. Tôi mở rộng câu nói đó thành, loại người mơ mộng nói về những giấc mơ và loại thực hiên những giấc mơ và đạt được ước mơ của họ. Bạn là loại người nào? Nghiêm túc đấy, bạn là loại người nào? Bạn cần phải trung thực với chính mình, bạn phải trung thực với người đang đứng trước gương. Khi bạn đứng trước gương, bạn phải trả lời câu hỏi đó một cách thành thật. Câu nói “ngày nào đó” không có ý nghĩa gì cả, vì “ngày nào đó” đồng nghĩa với “không bao giờ”. Bạn phải nhìn thẳng vào gương, phải đủ can đảm nhìn vào mắt chính mình và nói rằng: “tôi có đang làm mọi thứ mà tôi cần làm để có thể đạt được mục tiêu của mình? để có thể đạt được điều mà tôi ước tôi có thể chứng minh trong đời?”. Không phải những câu như “ngày nào đó tôi sẽ có điều này, ngày nào đó tôi sẽ có điều kia. Nếu ngày nào đó tôi có được 1 triệu đô la, ôi tôi giàu rồi, …”. Mọi việc không xảy ra theo cách đó. Bạn phải tập trung và quyết tâm để đi đến mục tiêu mà bạn muốn.

Vậy, không cần biết Zbrush trông tệ đến mức nào đối với bạn, không cần biết nó phức tạp như thế nào dưới mắt của bạn. Nếu mục tiêu của bạn là làm việc trong những hãng phim, hay hãng game, hãy bất cứ công việc nào khác … làm đồ chơi, làm minh họa sách, … […] Nếu đó là những gì bạn muốn làm, và bạn chuẩn bị tinh thần để làm nó, thì bạn sẽ đạt được nó. Nhưng nó phụ thuộc vào bạn! Với những điều này, hãy lại nhảy vào Zbrush, và tìm hiểu thêm vài thứ vào ngày hôm nay.

Bài hướng dẫn Zbrush bắt đầu ở 6’32s

VIDEO 4

Hôm qua chúng ta nói về sự tập trung và quyết tâm, hôm nay chúng ta sẽ nói về sự trì hoãn. Sự trì hoãn chính là sự chần chừ. Nó thật kinh khủng, nó là sự bào chữa. Sự bào chữa mạnh mẽ đến nỗi, nó … không đưa bạn đến nơi nào cả. Nó khiến bạn không làm được gì cả. Sự trì hoãn là thế này: “Thôi nào, tôi rất muốn thực hiện nó, nhưng … tôi bận quá.”. Phải không nào? Chúng ta ai cũng từng than như vậy. “Tôi bận quá…” nhưng bạn dành cả tiếng đồng hồ trên facebook, “tôi bận quá …” nhưng bạn vẫn có thời gian ngồi xem phim. “Tôi bận quá…”. Bạn hiểu được rồi chứ? Thực tế của vấn đề này nằm ở chỗ, chúng ta đang sống trong một xã hội, mà ai cũng muốn mình như “đang bận rộn”, bận rộn bởi vì … đang bận rộn. Điều này thật nực cười. Bạn có thể tìm thấy thời gian! Tin tôi đi, bạn có thể tìm thấy thời gian, tất cả nằm ở sự ưu tiên.

Sự trì hoãn chính là những lời nói thì thầm: “Ừm, tối biết, tôi biết nó sẽ rất tuyệt, ừm, những ước mơ,… bạn biết đấy, làm việc với đạo diễn đó … nó sẽ rất tuyệt. Nhưng bạn biết không … ờ ờ … xem Tivi có lẽ sẽ thoải mái hơn lúc này. Xem phim, uống bia, … “. Và, điều đó là đúng! Chúng rất sảng khoái. So sánh với những cảm giác lạ lẫm, ức chế,… thì những điều đó là quá tuyệt vời. Tôi hiểu mà. Nhưng cuối cùng thì, nếu phải so sánh những sảng khoái nhỏ nhặt đó với sự hài lòng cả đoạn đường đời thì, tôi sẽ chọn sự hài lòng cả đời.

Bạn biết đấy, tôi vừa mới thực hiện 30 ngày, và tôi gọi đó là tháng quái vật, nếu bạn vẫn chưa xem nó thì hãy đến kênh Youtube của tôi. Tôi đã thực hiện cả tháng, và mỗi ngày của tháng 6, tôi nặn một con quái vật mới. Có con đẹp, có con xấu. Nhưng tôi đã cố hết mình. Tôi dành 8 tiếng mỗi ngày để nặn, khi nó hoàn tất, tôi lấy video ghi hình từ camera, chuyển nó qua máy tính, thực hiện chỉnh sửa trong After Effects, xuất video và tải nó lên Youtube, và tôi làm như vậy mỗi ngày. Tôi thức dậy vào 8h và đi ngủ vào 4h sáng hôm sau trong cả tháng Sáu. Bạn có thể nói tôi bị điên. Được thôi, tôi ghi nhận điều đó, tôi điên, tôi quái dị. Nhưng thực tế là tôi đã quyết tâm và tôi biết rõ điều tôi muốn làm. Tôi biết rõ nó ngay từ trước khi bắt đầu, tôi biết đoạn đường marathon mà tôi phải đi, và tôi đã cố hết mình. Bạn sẽ thấy trong những video đó, tôi từ lúc khởi đầu tràn đầy năng lượng, đến khi chỉ còn đủ sức hoàn tất vào cuối tháng. Nhưng tôi đã hoàn tất! Đó mới là điều quan trọng.

Cuối cùng thì, bạn sẵn sàng làm điều gì? Bạn muốn đạt được điều gì trong đời bạn? Tôi không thể trả lời câu hỏi đó cho bạn, bạn phải trả lời cho chính mình. Đôi lúc, đoạn đường mà ta đi rất gập gềnh, nhất là khi bạn phải tìm hiểu điều gì bạn thực sự muốn làm. Đây là chìa khóa của vấn đề. Và tôi mong nhiều người hiểu được điều này. Thậm chí là với những người không biết họ sẽ đi về đâu, họ vẫn đi đâu đó, họ không ngồi trên ghế bành và nói “ngồi vô ghế rồi, đi thôi”. Bạn hiểu được không? Họ đã làm điều gì đó, và trong quãng thời gian làm điều gì đó, cửa mở cho họ, và, không cần biết nó đáng sợ thế nào, họ vẫn bước qua. Điều này mới quan trọng. Bạn bước qua cửa, thử làm nó, nếu nó không dành cho bạn, bạn thử cánh cửa khác, nếu nó vẫn không dành cho bạn, bạn thử cửa khác, … Đến cuối cùng thì, trên đoạn đường khám phá đó, bạn sẽ thấy điều bạn thực sự thích và nó trở thành cốt lõi đời bạn. Nhưng chính bạn, phải là người sẵn sàng đứng dậy và thực hiện nó, không ai có thể làm nó thay bạn. Không ai cả! Hãy nhớ là, có cả thế giới sẵn sàng nói rằng bạn không thể làm điều này điều nọ. Chính bạn cũng đừng nên là một người trong thế giới đó.

Được rồi, hãy nhãy lại vào Zbrush.

Bài học Zbrush bắt đầu từ 6’04s

VIDEO 5

Hôm qua chúng ta nói về sự trì hoãn, tôi không thể nói tới sự trì hoãn mà không nói điều đối lập với nó: hành động. Không có hành động, bạn không đến được đâu cả trong cuộc đời này. Hành động là mọi thứ, hành động là chìa khóa thành công. Bạn có thể nghĩ, điều này thật dễ hiểu, tôi cứ hành động là có kết quả thôi. Chính xác, đó là những gì bạn cần làm. Nhưng vấn đề ở đây là, hầu hết mọi người chỉ hành động được khoảng … 1 tuần, đến tuần 2, họ không làm nữa. Bởi vì, một thực tế: ngồi nghĩ trên ghế dài, một tay cầm ly bia, một tay cầm pizza, ngã mình xem DVD hay chơi video game thể thao, … luôn sung sướng hơn là phải đứng dậy, đỗ mồ hôi làm việc hay thực hiện những nhiệm vụ khó khăn để đưa bạn đến với … ước mơ.

Vẫn còn nhớ chúng ta đã làm rõ sự tập trung, sự nhận thức, … những thứ có thể mang chúng ta đến nơi ta muốn đến? Nhưng có một thực tế là, hầu hết mọi người nói đến hành động nhưng không ai nói đến phần quan trọng nhất của hành động. Đó là hành động lặp đi lặp lại. Hãy hành động lặp-đi-lặp-lại! Và bạn sẽ hỏi tôi: Bao lâu? Tôi phải làm điều này bao lâu? Đơn giản thôi, cả đời bạn. (cười) Nghiêm túc đây, cả đời bạn. Nếu cái gì đó đáng để cho bạn phải chiến đấu vì nó thì bạn phải thực hiện nó lặp đi lặp lại đúng không nào?

Hãy nghĩ về những phim hành động, và nhân vật chính trong những phim hành động. Những điều gì tạo ra sự khác biệt giữa một phim hành động hay và một phim hành động dở? Với tôi, đó là người anh hùng trong bộ phim phải tự hành động, chứ không phải bị kéo vào câu chuyện do hành động của người khác và trở thành anh hùng. Ta luôn muốn trông thấy người anh hùng hành động, đạt kết quả, tiếp tục hành động và đạt kết quả khác. Đó mới chính là phim hành động. Họ gọi đó là phim hành động vì nó có rất nhiều pha hành động.

Hành động không thôi, cơ bản không đưa bạn đi đến đâu. Tôi có thể đứng lên và đi về phía đó, rồi tôi ở đó, … đó cũng là hành động nhưng vô nghĩa. Đúng không nào? Hành động không có mục đích là hành động vô nghĩa. Đó là một sự lãng phí năng lượng. Chính vì vậy, ta phải hiểu tại sao ta hành động: sự nhận thức rõ ràng, sự tập trung, … còn nhớ những điều này không? Dựa trên những điều này, ta sẽ thực hiện hành động.

Hãy hình dung lực sĩ thể hình, đi vào phòng tập, nhấc tạ lên, và họ làm gì? Nhấc lên, nhấc xuông: hành động lặp lại. Để tạo nên cơ bắp. Ta sẽ làm điều này bao lâu? Một tuần? Không, ta phải làm điều này nhiều năm, bạn rèn cơ bắp, đẩy nó đến giới hạn. Bạn khổng thể nào nâng ngay vài trăm kí, bạn phải bắt đầu từ 5 kí rồi 10 kí … rồi tiếp tục nâng dần lên. Đó là mấu chốt. Với cơ bắp, bạn phải thực hiện hành động, để cơ bắp càng ngày càng mạnh hơn và mạnh hơn. Anh ta sẽ làm bao lâu? Đến khi nào anh ta muốn. Nếu đó là sự nghiệp của anh ta, anh ta sẽ làm nó cho đến hết đời. Vì điều gì sẽ xảy ra khi anh ta dừng lại? Cơ bắp yếu dần, và từ từ cơ bắp cũng sẽ biến mất. Dù điều bạn muốn đạt được là gì, bạn cũng phải làm đi làm lại cho đến khi đạt được nó. Hay bạn vẫn tiếp tục làm điều đó đến khi nào bạn còn muốn tiếp tục, để đạt điều mong muốn hay giữ gìn kết quả. Những hành động đó luôn là hành động lặp đi lặp lại.

Hãy nhớ, bạn chính là người duy nhất có thể ngăn cản bạn, không ai cả, dù mọi người có nói gì hay làm gì. […] Bạn có thể biến giấc mơ của bạn thành sự thật, nếu bạn tin tưởng. Tập trung, hành động, lặp lại, tiếp tục tiến về phía trước, bạn sẽ làm được. Bạn sẽ ngã, điều đó hoàn toàn bình thường. Đứng dậy, thử lần nữa. Bạn sẽ thất bại. Tôi hi vọng bạn thất bại … thảm hại. Tôi hi vọng bạn thất bại thật nhiều. Thực sự là vậy. Vì bạn càng thất bại nhiều, bạn càng học được nhiều hơn, càng học được nhiều hơn nghĩa là bạn càng tiến gần hơn đến ước mơ của mình. Thất bại, hành động mỗi ngày. Hãy toàn tâm toàn ý.

Tôi không nói bạn dành hết 100%, bạn biết vì sao không? Vì không ai có thể dành hết 100% cả, điều đó là không thể, chúng ta ai ai cũng có những điều khác để lo lắng, để suy nghĩ. Nhưng tôi muốn bạn toàn tâm toàn ý. Cứ giả sử bạn dành hết 100%, và dành trọn 1 năm cho nó, nghĩa là bạn sẽ có 36.500% đúng không nào? Đó là quãng đường bao xa bạn có thể đi được kể từ ngày đầu tiên: 36.500%!!!. Bạn biết đó là gì không? Đó là: những gì bạn khởi đầu không đồng nghĩa với những gì bạn kết thúc. Đó là một kết thúc mở. Bạn thậm chí còn không đếm được quãng đường mình có thể đi được là bao xa.

Bạn biết tôi đang nói sự thật. Hành động, tiến về phía trước, kiên định. Biến ước mơ của bạn thành sự thật. Và khi bạn đạt được nó, đừng quên: giúp đỡ người khác. Giúp họ, vươn tới họ, dạy họ, truyền đạt thông tin cho họ, giúp họ đạt được mục đích. Chúng ta đều là con người, tất cả chúng ta. Ai cũng có ước mơ, hoài bão, khát vọng, điều mà ta muốn làm. Bạn biết đấy, nếu bạn vẫn chưa có con cái, đến một lúc bạn sẽ cảm thấy biết ơn bao nhiêu khi có những đứa con. Tôi có 3 đứa, tôi biết điều này…

Hãy hành động!

Được rồi, hãy bước vào thế giới Zbrush.

Bài học bắt đầu từ 9’22s.

Videos bởi Cesar Dacol Jr.
Dịch: cvbtruong

Về Truong
CG Artist

4 Responses to BÀI HỌC CUỘC SỐNG TỪ CESAR DACOL JR

  1. Phạm Quyền nói:

    Cám ơn A Trường đã sưu tầm và dịch 1 bài rất hay. Em học đc rất nhiều điều từ Web của A. Chờ phần dịch còn lại. ^(^, Chúc A sức khỏe và Web CvbTruong ngày càng nhiều bài viết hay.

  2. Phạm Quyền nói:

    Còn ko A Trường ơi. :D

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: