Storyboard: “Cảnh quay kể nên câu chuyện: tổng kết Wall-E”

All images © 2008 Pixar Animation Studios / Walt Disney Pictures.

Đây là bài thêm vào chuỗi bài “Cảnh quay kể nên câu chuyện”, và tôi sử dụng phim Wall-E để minh họa.

Trong bài này, tôi sẽ chọn một đoạn ngắn trong phim và phân tích nó ra từng cảnh từng cảnh một, chính xác như những gì được chiếu trên phim. Điều này nói dễ hơn làm, bởi vì thậm chí là một đoạn ngắn trong phim cũng có thể kết thúc bằng một bài siêu dài.

Vì vậy có một vài điều bạn cần để ý.

Đầu tiên, tôi không bắt đầu phân tích ở ngay đầu cảnh. Tôi bắt đầu ở phần sau hơn một chút. Vì vậy sẽ không có cảnh rộng nào ở phần đầu. Cảnh rộng đầu tiên chỉ xuất hiện lúc sau đó. Bạn không nên bắt đầu mà không có cảnh rộng, được chứ?

Và tôi chỉ lấy một khung hình từ mỗi cảnh. Xem nhiều hơn sẽ tốt hơn, nhưng như vậy thì bài sẽ quá dài.

Ý là, tôi sẽ nhìn vào các cảnh như cách mà tôi hiểu chúng, có thể có vài cảnh-nhảy hay điều gì khác. Nhưng chúng không là vấn đề, bởi vì trong một số cảnh, Wall-E đi ra khỏi khung hình. Vì thế đây là phiên bản “súc tích” nhất của đoạn phim.

Như vậy vẫn ổn, vì bài này chỉ tập trung vào cảnh quay chứ không phải hành động hay những thứ khác.

Bây giờ hãy xem một đoạn phim đầy đủ và xem những cảnh quay đang nói lên điều gì.

(Và xem lại các bài cũ của tôi để xem có hợp lý hay không.)

“Ồ, họ đây rồi.” Chúng ta có cảnh-xa.

Cảnh này cho thấy Wall-E đang phân loại đồ vật trong núi rác thải. Có rất nhiều món thú vị với nhiều trò thú vị ở khắp nơi.

“Ồ, họ đây rồi.” Cảnh này rất tốt vì nó đủ rộng để thấy anh ấy đang ở đâu và đủ gần để thấy Wall-E đang làm gì. Khán giả đóng vai trò người quan sát. Họ đang ẩn đằng sau núi đồ phế thải và theo dõi anh ấy.

“Bạn cần thấy cái này và chỉ cái này thôi”. Sau đó, phóng! Nhảy ngay vào cực-cận-cảnh của một chiếc hộp và chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Đó là một cú ngắt hay, từ cảnh rộng hơn sang cận cảnh để thấy được đối tượng nhỏ bé.

“Tôi chuẩn bị cho bạn xem điều này.” Sau đó là trung cảnh. Vì sao? Vì nó đủ gần để vẫn thấy hộp nhẫn và đủ rộng để thấy thân trên của Wall-E.

Chúng ta cần độ rộng này để thấy anh ấy quẳng chiếc nhẩn đi và chơi với chiếc hộp. Chúng ta không cần cảnh rộng hơn.

“Nhìn tôi đây này.” Tất cả đều có tính tương đối, nhớ chứ? Đây là cảnh-trọn-vẹn của thùng làm lạnh. Nó cho ta đủ không gian xung quanh nó để ta thấy được cái gì đang được ném vào trong.

Nếu quá gần, mắt ta sẽ không thấy được.

“Nhìn tôi đây này.” Đây có thể là cảnh-nhảy (bởi vì chúng đều là cảnh-trọn-vẹn), nhưng chúng vẫn hiệu quả vì chúng đã thay đổi góc quay của camera và góc này còn tuyệt hơn. Vì thế nó tuyệt.

“Tôi chuẩn bị cho bạn xem điều này.” Bây giờ gần hơn một chút đến với những thứ bị ném vào. Hãy chú ý hình ảnh thùng lạnh trong 3 cảnh.

Ba là con số ma thuật của “sự vui nhộn”. Anh ấy đã ném rất nhiều thứ vào thùng lạnh. Càng gần món cuối cùng, cảnh càng gần và đến lúc mang chúng về nhà. Điều này tạo nên sự hài hước thú vị.

“Nhìn tôi này.” Bây giờ chúng ta có cảnh-trọn-vẹn của Wall-E. Cảnh này cho chúng ta biết chính xác cách anh đặt từng khối rác, từng hàng từng hàng một. Chúng ta cần thấy toàn bộ cơ thể và cả “chân” của anh vì điều này.

“Nhìn tôi này.” Một cảnh-trọn-vẹn khác. Nó quan trọng vì nó cho ta thấy anh ta đang giữ cái gì, mà cũng không quá xa để không thấy được là anh ta đang cố mở nắp vòi cứu hỏa. Rất hiệu quả.

“Ồ, họ đây rồi.” Đây là cảnh-xa ở bãi rác, và thùng lạnh cho ta rất nhiều không gian để thấy bình chữa cháy bay đi và bay qua khỏi khung hình.

Nó cho chúng ta thấy là Wall-E không định cho nó vô thùng lạnh nữa.

“Chúng ta đang ở đâu?” Cuối cùng! Bây giờ chúng ta có cảnh-cực-rộng. Như tôi nói ở phần mở đầu, những cảnh này đã xuất hiện sớm hơn. Chỉ vì tôi không thể làm vậy. Chúng nhắc lại là chúng ta “đang ở đâu”, đúng như cảnh-cực-rộng nên làm.

“Ồ, họ đây rồi.” Chúng ta đã thấy Wall-E làm việc nguyên ngày, và bây giờ anh ấy đang tiến gần đến cái tủ lạnh. Chúng ta cần không gian để xem toàn bộ mọi thứ vì chúng quan trọng.

“Bạn cần xem cái này và chỉ cái này thôi.” Tốt và nó gần với cực-cận-cảnh khi nhìn từ bên trong tủ lạnh. Rất “gần mặt chúng ta”. Sau đó cánh cửa ngã xuống, tiết lộ điều gì đó ở cảnh tiếp theo.

“Điều này quan trọng.” Cận cảnh của Wall-E. Chúng ta thấy mắt anh ta đang điều chỉnh và anh ấy đang nhìn điều gì đó ngoài khung hình. Chúng ta cảm thấy điều gì đó đang diễn ra.

“Ồ, họ đây rồi.” Bây giờ lui lại rộng hơn. Khoảng thời gian anh ấy nhìn chằm chằm và sau đó tiến đến cái tủ lạnh khiến chúng ta tò mò. Cái gì trong tủ lạnh?

“Điều này quan trọng.” Một cận cảnh khác của Wall-E đang nhìn chằm chằm. Vâng, chúng ta đang cảm thấy được “sự quan trọng”.

“Bạn cần thấy cái này và chỉ cái này thôi.” Cảnh này chuyển từ cận-cảnh sang cực-cận-cảnh vào ngọn cây. Sự thay đổi tiêu điểm cũng giúp truyền tải điều đó, dù chúng ta vẫn thấy Wall-E ở hậu cảnh.

Chúng ta rất cần thấy cái cây này.

“Nhìn tôi này.” Một lần nữa, tất cả đều tương đối. Khi không có gì thâm nhập vào cảnh quay, tôi cảm giác đây là cảnh-trọn-vẹn của cái cây. Dành hoàn toàn cho nó. Chúng ta cũng cần cảnh rộng đủ để thấy là nó đang vươn lên từ bãi rác của trái đất.

“Điều này quan trọng.” Một cận-cảnh khác. Cái cây đã không còn là tiêu điểm, bây giờ là Wall-E và anh ấy đang nhìn chăm chú. Vì vậy, nhiều cảnh gần chắc chắn sẽ khiến chúng ta cảm thấy “điều đó quan trọng”.

“Điều này quan trọng.” Wall-E đang xúc cái cây lên. Lúc đầu chúng ta gần như nghĩ là anh ấy sẽ nhỏ nó đi. Nhưng không. Anh ấy sẽ mang nó về nhà.

“Tôi chuẩn bị cho bạn xem điều này.” Cảnh này mô tả việc mang đi. Nó gần, nhưng do góc quay và cánh tay của Wall-E, nên nó trông như là trung-cảnh.

Tôi đoán là “Điều này quan trọng” là hơi dư thừa. Nhưng nó vẫn quan trọng. Ok, nó vẫn có thể là cận-cảnh.

“Điều này quan trọng.” Thực sự quan trọng. Chắc chắn phải cận-cảnh. Anh ấy tiếp xúc cái cây một cách nhẹ nhàng, điều này nói với chúng ta rất nhiều về “nhân tính” của Wall-E.

Bản năng của anh ấy cũng nói với chính anh “điều này quan trọng”.

Hoàn tất.

Tôi hi vọng bạn thích loạt bài về Wall-E.

Đây là một bộ phim tuyệt vời để phân tích và có cái nhìn rõ hơn. Đặc biệt là nửa đầu của bộ phim. Tôi thực sự đã chứng minh được những gì tôi tin tưởng:

“Cảnh quay kể nên câu chuyện.”

Theo Karen J Lloyd

Nguồn: http://karenjlloyd.com/blog/2009/01/18/wall-e-wrap-up/

Danh sách:

1. Cảnh cực rộng

2. Cảnh xa

3. Cảnh trọn vẹn

4. Trung cảnh

5. Cận cảnh

6. Cực cận cảnh

7. Tổng kết Wall-E

Storyboard: “Cực cận cảnh: Phân tích Wall-E”

All images © 2008 Pixar Animation Studios / Walt Disney Pictures.

Đây là bài cuối cùng trong loạt bài “Cảnh quay kể nên câu chuyện”.

Thực ra vẫn còn một bài tổng hợp. Bởi vì tôi nghĩ là sẽ rất thú vị khi sâu chuỗi những cảnh lại với nhau. Bạn có nghĩ vậy không?

Bây giờ chúng ta đang ở “cực cận cảnh”. Bạn có đoán được cảnh này trông thế nào? Nó là cận cảnh.

Rất rất gần.

Ở bài “cận cảnh”, tôi đã nói là cảnh loại này rất riêng tự & thân mật. Nó tiến rất gần vào không gian riêng của nhân vật hoặc đối tượng.

Vậy bạn nghĩ Cực cận cảnh sẽ siêu-riêng-tư, phải vậy không?

Đôi khi đúng, đôi khi không.

Nó có thể rất riêng tư hoặc nó là một công cụ hữu dụng để truyền tải thông tin. Nó phụ thuộc vào cách bạn trình bày và tại sao. Bản thân tôi thấy nó là một người cung cấp thông tin nhiều hơn. Bởi vì, với tôi, cảnh này nói rằng:

“Bạn cần xem cái này và chỉ cái này thôi.”

Với cảnh này, không có điều gì khác quan trọng ngoài đối tượng. Và nó thường đi vào phần nào đó rất riêng của đối tượng. Cảnh nền (background) không quan trong (hoặc không được nhận ra) trong Cực-cận-cảnh.

Nó chỉ nói về một thứ riêng biệt. Một phần rất riêng của nhân vật. Mắt. Tay. Miệng.

Và đó chính là khi cảnh này trở nên rất riêng tư.

Một cực-cận-cảnh với đôi mắt và giọng nói vang lên, “Anh yêu em.” hoặc của cái miệng nói, “Tôi hận cậu.” và bạn có thể nhận được một cảm xúc mạnh mẽ ngay lập tức.

Ghi chú phụ: Một trong những điều khiến tôi bực mình nhất là “cận cảnh một-mắt”. Tôi đoán là nó bắt nguồn từ những phim của sinh viên (thường là phong cách Anime Nhật Bản), họ cố sử dụng chúng để tạo chiều sâu và bí ẩn. Ừm. Nó không bao giờ hiệu quả. Nếu không có lí do tốt đẹp nào để chỉ cho mọi người thấy 1 bên mắt. Thì ĐỪNG LÀM VẬY.

Chỉ trừ khi bạn làm cho “Lost”. Họ sử dụng cận-cảnh-một-mắt, và tôi thích chúng. Bởi vì tôi thích “Lost”. Do vậy “Lost” không nằm trong danh sách của tôi. Cảm ơn.

Mặt khác, nếu bạn cho mọi người xem đối tượng, cực-cận-cảnh cũng là người cung cấp thông tin hữu hiệu. Đó là khi bạn thực sự nói với khán giả, “Bạn cần xem cái này, và chỉ riêng nó.”

Cảnh này có thể giúp bạn tránh được “bỏ quên khán giả”. Sử dụng những cảnh này đúng lúc sẽ giúp khán giả hiểu được mạch chuyện. Làm họ cảm thấy thoải mái. Chúng có toàn bộ thông tin mà họ cần.

Bây giờ hãy xem kĩ hơn cực-cận-cảnh làm gì và thông tin gì mà những cảnh này cung cấp.

“Nhìn này, tôi nhấn cái nút này và làm băng tải chuyển động.”

“Hừm. Vừa giống muỗng. Vừa giống nĩa. Bên nào đây?”

“Đây là cách tôi nạp năng lượng.”

“Ek! Tôi vừa cán bạn. Bạn ổn chứ?”

“Tôi đang nhấn nút ghi âm màu đỏ.”

“Ồoo, một cái nhẫn kim cương và một cái hộp nhỏ.”

“Tôi đang bắt chước cái nắm tay mà tôi thấy trong phim.”

“Nhìn bộ phận nhỏ mà tuyệt này.”

“Tôi đang vươn tới. Tôi không hại bạn đâu.”

“Thấy cái đèn đỏ chứ. Thấy không? Bạn đã tốt hơn rồi.”

“Tôi đang cố giữ tay Eve như trong phim.”

“Biểu tượng cái cây đồng nghĩa cái cây đó là thật.”

“Tôi bị tắt nguồn đột ngột. Bạn có thể thấy điều đó khi thấy mắt của tôi.”

“Biểu tượng hình cái cây này quan trọng. Tôi bị tắt ngắm và chỉ còn nó phát sáng.”

Bạn sẽ thấy nhiều loại từ các ví dụ trên. Một số là sự thay đổi cảm xúc. Một số chỉ là thông tin chung (nhưng quan trọng). Và một số là thông tin rất rất rất quan trọng mà khán giả phải biết.

Xem hết bộ phim mà loại bỏ những cảnh như vầy. Bạn sẽ bị lạc giữ câu chuyện rất nhanh. Bạn sẽ tự hỏi, “Hở? Cái gì? Cái gì đang diễn ra? Tại sao nó xảy ra?”

Và những cực-cận-cảnh ngăn ngừa những điều đó.

Hãy sử dụng chúng đúng nơi để ngăn ngừa những điều trên. Đừng bao giờ khiến khán giả phải hỏi “Hả? Cái gì?”.

Cho họ những thông tin đó bằng cực-cận-cảnh.

Bởi vì:

“Bạn cần xem cái này và chỉ cái này thôi.”

Theo Karen J Lloyd

Nguồn: http://karenjlloyd.com/blog/2009/01/08/extreme-close-up-wall-e/

Danh sách:

1. Cảnh cực rộng

2. Cảnh xa

3. Cảnh trọn vẹn

4. Trung cảnh

5. Cận cảnh

6. Cực cận cảnh

7. Tổng kết Wall-E

Storyboard: “Cận cảnh: Phân tích Wall-E”


All images © 2008 Pixar Animation Studios / Walt Disney Pictures.

Chúng ta đang ở bài thứ năm của loạt bài “Cảnh quay kể nên câu chuyện”, tôi sử dụng phim Wall-E để minh họa bài học.

Bây giờ chúng ta đến với “cận cảnh”.

Ù hú, cận cảnh.

Cận cảnh chính là “người đưa tin”. “Người truyền cảm xúc”. “Nhìn cái này này”.

Nhưng để thực sự tóm tắt điều cảnh loại này muốn nói, đó là:

“Điều này quan trọng.”

Khi lên hình nhân vật, cận cảnh thường là toàn bộ phần đầu (khúc trên đôi khi bị cắt), cổ và một phần vai. Không nên chỉ lên hình phần đầu và bỏ qua phần cổ.

Nếu làm vậy, bạn sẽ có “cái đầu trong hộp”, và nó không dễ thương chút nào. Làm ơn đừng “cắt đầu” nhân vật và đặt chúng vào hộp. Đừng làm như vậy. Nó sai hoàn toàn.

Nhưng bạn có thể cắt gần hơn, nhưng đó là “cực-cận-cảnh”, đón xem bài tiếp theo.

Cảnh này dành riêng cho đối tượng, đó có thể là nhân vật hoặc đồ vật. Chúng đang nói với ta điều gì đó. Chung cho ta xem cái gì đó. Và điều đó rất quan trọng.

Hãy sử dụng nó một cách khôn ngoan.

Hãy xem một số cận cảnh sau.

“Nhìn này, tôi sưu tầm đồ vật và đặt chúng ở đây.”

Khi kết hợp với chuyển động camera và sự thay đổi tiêu điểm, cảnh này nói chúng ta phải xem điều gì.

“Tôi đang nhìn chằm chằm vào cái gì đó ngoài camera.”

“Đây là cái tôi đang nhìn. Nhìn nó này.”

“Tôi đang chạm nó một cách nhẹ nhàng. Nó rất mỏng manh.”

“Ánh sáng. Tôi không bắt được nó.”

“Tôi có thể xử bạn. Đừng lộn xộn với tôi.”

“Nóng quá! Nóng quá! Nóng quá!”

“Tôi cũng có cảm xúc chứ. Nhìn tôi cười này.”

“Xem cần gạt bụi của tôi đang dọn bụi ngay mắt này. Tuyệt hong?”

“Tôi thấy anh ta, anh ta thấy tôi, bạn thấy chúng tôi.”

“Tôi đang sửa băng video.”

“Tôi đang chăm chú xem bộ phim của mình. Tôi thấy họ nắm tay nhau.”

“Cái cây này khiến tôi phản ứng lại. Điều gì đang xảy ra?”

“Nhìn mắt tôi này.”

Cận cạnh thân mật hơn rất nhiều so với cảnh mà ta xem ở bài trước (trung cảnh).

Chúng ta có “cảm” được nhân vật.

Chúng ta có thể “đi vào” đầu họ.

Nó bước một bước gần hơn đến nhân vật và họ thì thầm điều gì đó với bạn.

Nó kể cho chúng ta điều quan trọng mà chúng ta cần biết để hiểu được câu chuyện.

Nếu khán giả cần thấy điều gì, kéo mũi họ gần lại và dán mắt của họ vào điều đó bằng cận cảnh.

“Điều này quan trọng.”

Theo Karen J Lloyd
Nguồn: http://karenjlloyd.com/blog/2008/12/31/close-up-wall-e/

Danh sách:

1. Cảnh cực rộng

2. Cảnh xa

3. Cảnh trọn vẹn

4. Trung cảnh

5. Cận cảnh

6. Cực cận cảnh

7. Tổng kết Wall-E

Storyboard: “Trung cảnh: Phân tích Wall-E”

All images © 2008 Pixar Animation Studios / Walt Disney Pictures.

Chúng ta đang ở bài thứ tư của loạt bài “Cảnh quay kể nên câu chuyện”, tôi sử dụng phim Wall-E để minh họa bài học.

Bây giờ chúng ta tới trung cảnh. Chúng rất phổ biến, được sử dụng rộng rãi và bản thân nó cũng nói lên nhiệm vụ của nó trong cảnh quay.

Nếu cảnh trọn vẹn là cảnh cho thấy toàn bộ cơ thể của nhân vật, thì trung cảnh chỉ còn khoảng 3/4 hay một nửa của nhân vật. Nghĩa là bạn sẽ có trọn phần đầu và nó sẽ kết thúc ở đâu đó ở phần sườn hay phần hông.

Hay vùng nào đó lân cận.

Thực sự không có nhiều điều để nói về loại cảnh này. Nó chính là nó. Tôi xem nó như là một cảnh “work house” (dịch sao ta?). Nó được sử dụng cả triệu lần và thương không là lựa chọn tồi.

Vậy cảnh này nói lên điều gì?

“Tôi chuẩn bị cho bạn xem điều này.”

Đó là khi bạn muốn gần hơn một chút. Một chút vào không gian riêng của nhân vật, nhưng không quá thân mật.

Nền (background) không quan trọng. Bạn nên thiết lập sẵn họ đang ở đâu trước (bằng cảnh cực rộng, xa, trọn vẹn). Cảnh này chỉ nói về nhân vật và khi họ đang làm gì đó.

Điều này cũng thật tuyệt khi bạn không cần thấy chân của họ. Đây có thể một cảnh “đánh lừa” trong hoạt hình. Tại sao phải diễn hoạt đi bộ, trong khi bạn không cần làm vậy? Chỉ việc xoay camera là xong.

Tôi thích thủ thuật trong storyboarding.

Trung cảnh là người bạn giá trị. Nó không bao giờ phụ bạc và sẽ luôn bên bạn.

Giờ hãy xem cảnh này nói với ta điều gì. Đôi khi, chẳng có gì quá phức tạp.

“Tôi đang nhấc tay cỏ mình lên và vươn tới.”

Trông chẳng có gì thú vị. Vậy Eve cho chúng ta thấy điều gì?

“Xem tôi xoay đầu và nhìn quanh.”

“Nhìn vào quầng sáng đang bao phủ tôi khi chiếc tàu cất cánh.”

Thay đổi góc camera chỉ thêm và sự hữu dụng cho cảnh này. Bạn vẫn có không gian để thêm vào cảnh nền những thành phần quan trọng, nếu bạn cần chúng.

“Ừm, tôi thấy tàu của tôi đã cất cánh. Mọi thứ đều ổn thỏa.”

“Xem tôi đang nhìn trộm. Tôi không sợ, chỉ là cẩn trọng.”

“Xem tôi tự bật đèn sáng này. Tuyệt hen?”

Ừm cảnh này thuộc dạng lấp lửng. Nhưng Wall-E bị cắt quá nhiều để có thể gọi là “cảnh trọn vẹn”. Vì vậy tôi đặt nó vào “trung cảnh”.

“Tôi đang giữ những sợi dây điện và thử thức tỉnh Eve.”

“Tôi đang nhìn lên bầu trời. Tôi đang nghe nhạc. Tôi suy nghĩ.”

Cảnh này đi vào nhân vật nhiều hơn so với cảnh trọn vẹn, nhưng vẫn chưa nhiều như cận cảnh (bài tiếp theo).

Trung cảnh là một cảnh “chính/ chuẩn mực” tuyệt vời.

Nó giống như món ăn chính. Đặt nó khi nào bạn cần và bất cứ đâu bạn muốn, và nó thường làm bạn hài lòng.

Đơn giản.

Nhưng vô cùng hữu dụng.

“Tôi chuẩn bị cho bạn xem điều này.”

Theo Karen J Lloyd

Nguồn: http://karenjlloyd.com/blog/2008/12/16/medium-shot-wall-e/

Danh sách:

1. Cảnh cực rộng

2. Cảnh xa

3. Cảnh trọn vẹn

4. Trung cảnh

5. Cận cảnh

6. Cực cận cảnh

7. Tổng kết Wall-E

Nhưng tôi không thể vẽ!

Nhìn tôi này, nhìn tôi đây này!!!

Bạn ước mình có thể vẽ storyboard để làm bộ phim ngắn của riêng mình? Nhưng bạn không phải là nghệ sĩ, không thể vẽ một đường thẳng hàng mà không dùng thước?

Tôi không tin vậy.

Nếu bạn có thể viết tên của mình, bạn có thể vẽ.

Cái gì đó.

Như tôi đã nói ở bài trước đây, storyboard là sự truyền đạt, không phải những bức hình đẹp. Ừm, hiển nhiên những bức vẽ đẹp sẽ giúp ích rất nhiều. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng nếu những boards này chỉ dành cho bạn, hay một nhóm những người mà bạn cùng làm việc, bạn có thể tự làm những board này. Với vài hướng dấn và thủ thuật, bạn có thể bắt đầu ngay.

Ok, và một chút tập luyện :)

Với những bạn có kĩ năng vẽ kém, lời khuyên của tôi là vẽ ít đi. Ít chi tiết đi. Rõ ràng. Đơn giản. Sạch sẽ.

Điều gì xảy ra khi bạn thêm chi tiết vào? “Kĩ năng” vẽ tay của bạn sẽ tự la lên, “Gớm quá!” Đúng là vậy. Khi bạn càng chú ý vào chi tiết, nó càng nói lên khả năng minh họa kém của bạn. Bạn sẽ không muốn điều đó. Bạn muốn mọi người thấy câu chuyện của mình, không phải ở những bức vẽ. Và câu chuyện chính là tất cả về storyboard, đúng vậy không nào?

Vậy điều gì xảy ra khi bạn chỉ vẽ những hình khối đơn giản? Những hình chỉ là những bức vẽ đơn giản để tượng trưng đó là người, đó là ngôi nhà, đó là chiếc xe?

Người xem sẽ “quên đi” bức vẽ.

Họ không trông chờ nhiều vào chúng. Họ hiểu là chúng chỉ đại diện cho cái gì đó. Và bây giờ họ tập trung vào điều những bức vẽ này muốn nói.

Bạn đang giao tiếp với họ. Và đó chính là những storyboard cần làm.

Theo Karen J Lloyd
Nguồn: http://karenjlloyd.com/blog/2007/11/22/but-i-cant-draw/

Storyboard: “Cảnh trọn vẹn: Phân tích Wall-E”

All images © 2008 Pixar Animation Studios / Walt Disney Pictures.

Chúng ta đang ở bài thứ ba của loạt bài “Cảnh quay kể nên câu chuyện”, tôi sử dụng phim Wall-E để minh họa bài học.

Bây giờ ta nói về cảnh trọn vẹn (full shot). Bạn sẽ không thấy thuật ngữ này trong bất kì tài liệu làm phim nào. Nó thường được gọi là “cảnh xa” (long shot). Nhưng tôi muốn phân loại rõ ràng hơn.

Vậy đâu là sự khác nhau giữa cảnh trọn vẹncảnh cực rộngcảnh xa?

Nó gần hơn nữa

Gần như thế nào? Tôi định nghĩa nó là cảnh có trọn vẹn cơ thể nhân vật. Vẫn có khoảng không phía trên và phía dưới khung hình. Và không một phần nào của nhân vật bị che khuất (trừ khi có đối tượng khác trong cảnh che đi).

Trong bài về cảnh cực rộng, tôi nói những cảnh như vậy trả lời câu hỏi “chúng ta đang ở đâu?”. Với cảnh xa, ta trả lời, “Ồ, họ đây rồi.” Vậy cảnh trọn vẹn nói lên điều gì?

“Nhìn tôi này.”

Cảnh cực rộng chỉ nói về môi trường. Nó nói với chúng ta về bức tranh toàn cảnh mà câu chuyện diễn ra. Cảnh xa là sự cân bằng hoàn hảo giữa “ở đâu” và “ai”. Nó cho chúng ta cái nhìn gần hơn về ai là nhân vật trong câu chuyện đó và họ đang ở nơi nào trong môi trường đó.

Trong cảnh trọn vẹn, phần môi trường (“ở đâu”) bị tạm gác sang một bên. Cảnh loại này chỉ nói về “ai”. Nó muốn chúng ta nhìn vào nhân vật. Đó là một “bức tranh toàn cảnh” về nhân vật (hoặc những nhân vật).

Chúng ta đã biết được họ đang ở đâu khi ta chuyển sang cảnh trọn vẹn. Vì thế, cảnh này không nói về Wall-E đang ở trong nhà cậu ta. Nó nói là:

“Nhìn tôi xem TV này.”

“Nhìn tôi tự nạp năng lượng mặt trời nè.”

“Đây, tôi đang theo dõi Eve đấy.”

Tôi chia cảnh sau làm 3 khung, vì nó bao gồm cả chuyển động của camera. Đó là góc nhìn của Wall-E (P.O.V = point of view) đối với Eve khi anh ta đang theo dõi cô ấy. Điều này tạo nên một sự khám phá thú vị.

“Nhìn kìa, có cái gì đó giống cái ken đang trôi đi.”

“Chờ đã, đó là một con robot khác.”

Bạn có thể thấy là cảnh này vẫn cho nhân vật nhiều không gian để thở. Họ có không gian để di chuyển, co dãn hoặc nhảy múa mà vẫn giữ được là trung tâm của cảnh quay.

Đây là một ví dụ về việc bị khuất bởi đối tượng khác, những vẫn là cảnh trọn vẹn. Nếu bạn xóa bỏ đối tượng đó đi, bạn sẽ thấy được toàn bộ Wall-E.

“Ừm, tôi vẫn đang theo dõi cô ấy. Tôi không thể dừng được.”

Và cảnh quay cũng có thể là sự kết hợp giữa nhân vật ở cận cảnh và nhân vật khác ở hậu cảnh/ nền. Đây là cảnh trọn vẹn đối với Wall-E nhưng là cảnh xa đối với Eve. Chúng ta biết là có Eve ở đó, nhưng sự tập trung chính vẫn là ở Wall-E.

“Úi! Bạn có thấy không? Xém xíu tôi bị tia laze đó phát hiện??”


“Nhìn tôi đang tìm kiếm và tìm kiếm với cái máy quét tuyệt vời này.”

Và đôi khi cảnh trọn vẹn cũng đủ không gian cho 2 nhân vật. Bạn vẫn thấy toàn bộ cơ thể của cả hai.

“Bạn có thấy là tôi đang chĩa súng vào một gã nho nhỏ? Thấy không?”

Ok, Wall-E bị cắt một chút ở đây. Nhưng cảnh này không đủ gần để gọi là trung cảnh (bài tiếp theo). Và cảnh đó cũng sử dụng Eve ở cận cảnh. Nhưng toàn bộ cảnh này là về Wall-E.

“Xem tôi tìm thấy gì này! Nó có xinh không?”

“Hãy nhìn tia sáng xanh của Eve đang lấy cái cây khỏi tay Wall-E.”

Như tôi từng nói lúc trước, tất cả đều có tính tương đối. Trong thế giới của Wall-E, cảnh này có thể là cực-cận-cảnh. Nhưng với thế giới của chú gián, đó là cảnh trọn vẹn.

“Nhìn tôi này. Tôi cũng rất dễ thương này.”

“Úi, Gớm. Nhìn Wall-E đang giữ tay “Eve đang ngủ” kìa. Anh ta trông rất hạnh phúc.”

Bạn thấy là tôi không đề cập điều gì đến “ở đâu”? Bởi vì, với những cảnh này, nó không còn quan trọng nữa. Tất cả là về nhân vật. Ta nên biết rõ là họ đang ở đâu, vì vậy đường quên là cho mọi người xem nhưng cảnh rộng hơn trước để mọi người biết được điều này.

Sử dụng những cảnh trọn vẹn để cho mọi người thấy được “bức tranh toàn cảnh” về nhân vật của bạn.

Cho họ sự chú ý mà họ đáng nhận để họ kể câu chuyện của họ cho chúng ta.

“Nhìn tôi đây này.”

Theo 

Danh sách:

1. Cảnh cực rộng

2. Cảnh xa

3. Cảnh trọn vẹn

4. Trung cảnh

5. Cận cảnh

6. Cực cận cảnh

7. Tổng kết Wall-E

Storyboard: “Cảnh xa: Phân tích Wall-E”

All images © 2008 Pixar Animation Studios / Walt Disney Pictures.

Đây là bài thứ 2 trong loạt bài “Cảnh quay kể nên câu chuyện”, tôi sử dụng phim Wall-E để minh họa bài học này.

Trong bài về “cảnh cực rộng”, tôi đã nói là những cảnh như vậy trả lời cho câu hỏi của khán giả “chúng ta đang ở đâu?”. Bây giờ tôi nói về cảnh xa.

Đâu là sự khác nhau giữ cảnh cực rộng và cảnh xa?

Nó gần hơn.

Vậy, nếu cảnh cực rộng trả lời câu hỏi, “ta đang ở đâu?”, thì cảnh xa làm gì?

Cảnh xa trả lời cùng câu hỏi đó, và nó như một câu nói:

“Ồ, họ đây rồi.”

Nếu bạn xem lại bài trước, Wall-E xuất hiện trong những cảnh đó. Và khi bạn xem phim bạn cũng thấy anh ta (hình của tôi hơi nhỏ).

Nhưng những cảnh đó không thực sự sắp đặt cho Wall-E. Những cảnh đó cho chúng ta thấy một bức tranh toàn cảnh.

Với cảnh xa, bạn không những cho mọi người thấy “thế giới” đó mà còn (những) nhân vật sống trong thế giới đó. Và khán giả như nhận ra, “À, họ đây rồi.”

Khán giả luôn muốn biết họ đang ở đâu, và mọi người đang ở đâu.

“Kìa, Wall-E đang ở trong nhà anh ấy. Nhìn những món anh ta có kìa.”

“Nhìn kìa, anh ta đang ở dưới chiếc phi thuyền.”

“Eve đang dang hai tay và bay xung quanh.”

“Úi! Eve vừa mới bắn Wall-E!!”

“Eve đang tìm kiếm và tìm kiếm.”

“Ồ, Wall-E đang nhìn Eve qua mấy vỏ xe.”

Như tôi đã đề cập ở bài trước, về tính “tương đối”. Có thể cảnh xa của đối tượng này lại là cảnh cực rộng đối với đối tượng khác.

Như cảnh này.

Đây có phải là cảnh cực rộng của Eve? Hay là cảnh xa đối với chiếc tàu đang nổ?

Tôi chọn chiếc tàu đang nổ. Cảnh này không thuộc về Eve, toàn cảnh nói về những chiếc tàu. Vì vậy, đây là những cảnh xa của chiếc tàu.

Cảnh này cũng vậy. Nó là cận cảnh của chiếc kệ? Hay là cảnh xa của con gián bên trong hộp bánh Twinkie? Trong thế giới của Wall-E, nó là cận cảnh, nhưng với thế giới của chú gián, đó là cảnh xa.

Và tôi chọn đó là cảnh xa bởi vì trong cảnh đó, chú gián là nhân vật chính.

“Anh ấy kìa, trong hộp bánh Twinkie!”

“Nhìn kìa, Wall-E đang mang “Eve đang ngủ” ra ngoài.”

“Ồ, Wall-E đang bảo vệ cô khỏi trời mưa.”

“Anh ta đang dẫn cô ấy qua chiếc tàu đầy bùn. Ngọt ngào làm sao!”

“Anh ta mang cô ấy đến chiếc ghế ở công viên và ngắm mặt trời lặn.”

Ứng dụng

Ừm, những trích dẫn ở trên của tôi quá rõ ràng, nhưng khi bạn đối diện với tờ giấy trắng, đó cũng chính là những gì bạn cần nói với chính mình. Và sau đó bạn phải cho khán giả thấy điều đó qua những cảnh phù hợp.

Nếu ta cần cho mọi người thấy một bức tranh toàn cảnh, về thế giới mà câu chuyện diễn ra, ta sẽ chọn cảnh cực rộng. Khi ta cần thấy nhân vật và việc họ đang làm, cảnh xa sẽ rất hiệu quả.

Nếu quá rộng, ta không thể thấy “ai”. Nếu quá gần, ta không thể biết “ở đâu”.

Cảnh xa cho ta cả 2 điều trên.

“Họ đây rồi.”

Theo Karen J Lloyd

Danh sách:

1. Cảnh cực rộng

2. Cảnh xa

3. Cảnh trọn vẹn

4. Trung cảnh

5. Cận cảnh

6. Cực cận cảnh

7. Tổng kết Wall-E

%d bloggers like this: